Chứng kiến cách chồng chăm lo cho bố mẹ, rộng rãi với anh em, chị Hương rất hãnh diện vì sựa lựa chọn của mình. Nào ngờ, sống với nhau chưa được bao lâu, chị đã nhiều phen khổ sở vì sự hết lòng ấy của anh.
Đang đi làm, anh Trung, chồng chị Hương, nhận được điện thoại của đứa cháu ở quê, báo cái máy vi tính ở nhà bị hỏng. Ngay lập tức, anh xin nghỉ làm hôm đó, vượt 70 cây số về quê để sửa máy cho thằng nhỏ.
"Chiếc máy ấy chỉ để chơi game, có dùng vào việc gì quan trọng cho cam?" - Hương nghĩ vậy và bực lắm, không hiểu vì sao anh lại sốt sắng đến thế, chỉ để phục vụ nhu cầu không chính đáng của một đứa bé. Còn Trung giải thích: "Nếu anh không về, anh Hai (bố thằng bé) sẽ đưa máy ra tiệm. Anh là thợ điện tử, lẽ nào lại để người nhà đem máy đi sửa ở ngoài? Vợ chồng anh Hai sẽ nghĩ thế nào?".
Lần khác, hai vợ chồng Hương định đưa con đi Thảo Cầm Viên chơi. Bất ngờ, đứa em út của anh lên thành phố thi đại học, ghé qua nhà. Vừa nghe con bé báo chưa quen đường đi lại, anh sốt sắng đưa nó đi tìm trường, bỏ mặc vợ con tiu nghỉu như bánh đa nhúng nước.
Trung thanh minh: "Gần tới ngày bé Út thi rồi mà em! Còn mình, đưa con đi lúc nào chả được". Câu "lúc nào chả được" của anh mãi đến giờ vẫn chưa thực hiện. Anh cứ hẹn lần hẹn lữa mãi. Hương buồn và giận chồng vô cùng, nhưng đôi co cũng chẳng để làm gì, vả lại chị cũng không muốn bị mang tiếng là người hẹp hòi.
Không chỉ chị Hương mà nhiều phụ nữ khác cũng thấy bất bình vì tính nặng nghĩa nhẹ tình của chồng. Chị Mai là một ví dụ. Ngày Mai sinh đứa con đầu lòng cũng là ngày cưới em chồng. Mặc cơn đau đẻ hành hạ chị suốt một ngày, anh Hiếu chẳng có mặt bên vợ để an ủi do phải về quê góp mặt cho đầy đủ cả nhà. Hiếu không muốn đám cưới em mình không trọn vẹn chỉ vì vắng mặt anh.
Đến khi chị Mai sinh xong, vẫn chưa thấy tăm hơi chồng đâu. Mẹ chị phải đích thân gọi điện báo tin cho con rể, khi ấy anh mới biết mình đã được làm cha.
Có điều cái sự trọng nghĩa của anh Hiếu lại nghiêng về bên nội, còn với bên ngoại thì anh khá lơ là. Một lần, bố vợ nhờ giúp một tay lợp lại tấm tôn nhà bị dột; nhưng phải đến 8 giờ tối hôm ấy anh mới đến với lý do: "Công ty chiêu đãi". Ngày cưới em gái vợ, anh bỏ ra tiệm Internet chơi game, đến giờ đãi tiệc mới tới. Chị Mai còn buồn vì mỗi khi muốn nhờ chồng chở đi đâu, anh lại "nhiệt tình" tiễn chị ra trạm xe buýt rồi hối hả về nhà để chơi game.
Những người vợ như chị Hương, chị Mai đều biết rằng, sống trọn nghĩa, vẹn tình với người thân là một đức tính tốt. Thế nhưng, họ vẫn ước giá như chồng cư xử khéo léo hơn để vợ con đỡ thiệt thòi, đỡ mất mặt nhiều phen với gia đình.
Trong những gia đình như vậy, đức tính nhiệt tình, rộng rãi giúp đỡ người thân của ông chồng thường vẫn được vợ dùng để làm gương trong nuôi dạy con cái. Nhưng trong thâm tâm, thái độ "nhất bên trọng, nhất bên khinh" của chồng vẫn làm người vợ tủi thân. Đôi lúc, họ nghĩ rằng chồng cưới mình về chỉ vì muốn làm tròn nghĩa vụ một người con. Lâu ngày, các bà vợ sẽ cảm thấy mệt mỏi và có thể trở nên thiếu mặn nồng với chồng hơn, hoặc cần tìm kiếm một nguồn an ủi khác.
(Theo VNDOC 's Blog sưu tầm)