Phòng khám đông đúc, ngột ngạt. Những thiên thần bé nhỏ đang ngồi chờ tới lượt mình. Chúng đói. Theo thói quen, những bà mẹ giúi vào miệng chúng những bình sữa. Khi bụng đã căng thì bác sĩ gọi vào. Khi bác sĩ làm động tác đè lưỡi để khám thì chúng bị kích ứng và ói hết ra người bác sĩ.
Cái mùi dịch ói của con nít là một cái mùi không thể nào quên được. Bác sĩ trách ba mẹ không chịu nghe lời dặn là không cho trẻ bú quá no trước khi khám bệnh. Ba mẹ thì sợ hãi khi nhìn thấy quần áo của bác sĩ bị vấy bẩn, bèn quay ra la lối và đánh đòn con mình. Thế là thiên thần bị đánh oan, tội nghiệp bật khóc.
Thiên thần không có lỗi. Lỗi là do ba mẹ đã không chuẩn bị cho bé có một buổi khám bệnh chu đáo. Động tác đè lưỡi của bác sĩ là một động tác rất dễ bị kích ứng vì lưỡi của chúng ta là một cơ quan rất nhạy. Đến người lớn chúng ta còn dễ bị ói nói chi con nít. Vậy thì tốt nhất là cho thiên thần ăn uống xa giờ sẽ được khám bệnh, hoặc nếu ráng trì hoãn việc ăn uống đến sau khi khám thì tốt, vì thời gian khám cho một bé không phải là lâu.
(VNDOC 's Blog - Theo TT)